PHẬN GÁI THUYỀN QUYÊN Thơ Dạ Cẩm Dấu Yêu Xưa Phận gái một lần lỡ duyên Một lần cũng đủ ưu phiền mang theo

PHẬN GÁI THUYỀN QUYÊN
Thơ: Dạ Cẩm; Dấu Yêu Xưa
*
Phận gái một lần lỡ duyên
Một lần cũng đủ ưu phiền mang theo
Vậy mà sóng gió gieo leo
Thân cò côi cút bám theo quê chồng
*
Chiều chiều ra bến ngóng trông
Thương về quê mẹ trong lòng ruột đau
Mẹ yêu có còn nữa đâu
Phương trời quê mẹ tím mầu nhớ thương
*
Dòng lệ lại chẩy vấn vương
Con đường phía trước bụi vương mắt mờ
Chỉ còn đâu đó vần thơ
Thoảng trong khoảng khắc cậy nhờ đem mang
*
Thơ lòng viết với thở than
Như cung đàn vắn tịch tang đêm buồn
Ngoài trời mưa vẫn rơi tuôn
Lệ buồn nhung nhớ người thương quê nghèo
*
Vì đâu nên cảnh cheo leo
Vì đâu thân gái phải theo quê chồng
Ở đây rất lắm đàn ông
Ở đây có mấy ông chồng cùng vui
*
Nhưng sao hồn vẫn bùi ngùi
Tim vẫn thổn thức với người xa xưa
Ngoài trời vẫn cứ đổ mưa
Trong lòng héo rũ như dưa nắng hè…
8-2-2019-061

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *