NỖI ĐAU MÙA ĐÔNG Đông về lạnh lắm thế nhân ơi Đầu trần chân đất không khăn áo

NỖI ĐAU MÙA ĐÔNG
Đông về lạnh lắm thế nhân ơi
Đầu trần , chân đất không khăn áo
Có thấy nỗi đau trẻ miền cao
Bữa có , bữa không cơm gạo đói
Thương đàn con trẻ da bọc xương
Giáng sinh tháng tận ai nuôi nấng
Đau xót quê hương mấy đông rồi ….
Vẫn có kẻ giàu trên xương máu…
Cây cỏ có đau vàng lá úa
Đất đá ngậm ngùi thương tình sâu
Hoàng hôn rơi rụng trên phố núi
Em có hao gầy khi rời nhau…
Nhiều đêm gió lạnh trong giấc ngủ
Ai người chăm sóc khi cơn đau
Đông về thao thức em trông ngóng
Một bóng hình anh có phải không ?
Giây phút gặp nhau mình quý lắm
Mai nhỡ xa rồi lệ khổ đau…
Hư ảo phù du tình chấp chới
Mùa xuân thần thoại đợi chờ nhau…
SG 5.12.2018..HO LE
Bài thơ cảm tác – TG : Nguyễn Kim Tuyến
LẠNH ĐÔNG
Đông về giá buốt lạnh con tim
Đâu bóng người thương mãi đi tìm
Hoàng hôn mờ dần chân trời tím
Có tiếng kêu lạc vài chú chim
Từng cơn gió lạnh rét mùa đông
Để nghe đơn lẻ tái tê lòng
Nơi đó có còn ai hoài ngóng
Cứ mỗi hôn hoàng lại nhớ mong
KT

2 thoughts on “NỖI ĐAU MÙA ĐÔNG Đông về lạnh lắm thế nhân ơi Đầu trần chân đất không khăn áo”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *